Tháng 1 năm 2021 đã trôi qua. Ngày mai là tháng 2 đến.
Thấm thoát mà gia đình mình đến Maryland định cư được 4 năm. Nhớ ngày 28 tháng 12 năm 2016 trên chuyến bay không khứ hồi từ Los Angeles 3 đứa mình đáp xuống phi trường BWI cở 9 giờ tối và tụi mình về căn nhà anh thuê vài ngày trước đó ở Columbia.
4 năm cũng là thời gian xây dựng được nhiều kỷ niệm.
Không biết tụi mình sẽ sống ở Maryland thêm bao nhiêu năm nửa nhưng chắc sau này dọn về nơi gần gia đình hơn là ở đây thì quá xa. Ít ra thì đó là mục đích của tụi mình trong hiện tại.
Hôm nay tuyết rơi đẹp, 2 cha con ra ngoài trước sân nhà chơi snowball flight. Venus thích tuyết lắm. Nó cười vui lăn lộn trên tuyết như thể không biết lạnh là gì. Nhìn Venus Anh cảm thấy hạnh phúc là con gái dể thương và ngoan quá. Anh muốn giữ lại những kỷ niệm này cho nó qua những tấm hình như thế này, những khoảnh khắc khi nó đang còn là tuổi thơ bên Ba và Mẹ. Sau này lớn và trưởng thành rồi đi học xa hoặc lập gia đình thì thế nào cũng có một ngày nó muốn nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ khi còn nằm trong vòng tay chăm sóc của Anh và Em. Những tấm hình này sẽ giúp nó tìm về kỷ niệm thơ ấu của nó một cách dể dàng hơn.
Venus hôm nay được 6 tuổi 2 tháng. Con đang lớn nhanh, con đang vui vẻ. Con chưa biết lo, chưa biết buồn gì trong cuộc sống và đó là những nét đẹp nhất trong đời người.
Đây là trang blog của Lộc và Lụa. Lộc sinh ra ở Long Khánh nhưng đến Mỹ từ lúc còn nhỏ. Lụa quê ở Gò Công và lớn lên bên Việt Nam. Hai người tình cờ gặp nhau vào đầu tháng một năm 2010 trong dịp về Vietnam chơi 3 tháng của Lộc. Sau một thời gian kết bạn, họ yêu nhau và đi đến hôn nhân 2 năm sau đó. Blog Chuyện Tình Việt Nam bắt đầu từ tháng 9 năm 2011, là nơi chia sẻ và lưu lại những kỷ niệm của Lộc và Lụa trong hành trình thương yêu và xây dựng một mái ấm gia đình.
DU LỊCH - GIẢI TRÍ
Du Lịch Đà Lạt 2010
Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2021
Bắt Đầu Năm Mới 2021
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020
Mùa Thu 2020: Sugarloaf Mountain Maryland
Chủ Nhật ngày 25 tháng 10 gia đình tụi mình lái xe hơn 1 tiếng đến Sugarloaf Mountain để coi cảnh lá vàng vào thu ở Maryland. Lái xe đi coi cảnh cũng là giải trí mà tụi mình thích, nhất là từ khi dịch Covid xảy ra hôm tháng 3 đến nay. Vì lo nhiễm bệnh nên em nghỉ ở nhà còn anh thì được làm việc ở nhà nên có thời gian nhiều hơn để đi chơi mà không gặp bạn bè.
Em đang mang thai được hơn 4 tháng. Qua mùa thu và đông thì tụi mình sẽ có đứa con thứ nhì và là trai, gia đình nhất định sẽ nhộn nhịp hơn.
Thấm thoát mà đã 4 năm trôi qua từ ngày Anh bỏ Cali dắt em và Venus qua miền đông vì công việc. Có nhiều điều thay đổi với tụi mình. Nhất là anh, sức khỏe yếu hơn 4 năm trước nhiều lắm vì bản tính hay lo, suy nghỉ, và anh không tự chăm sóc tốt cho sức khỏe. Nặng nhất là vấn đề mất ngủ làm mònh mỏi cơ thể và luôn cả tinh thần. Anh biết là những gì anh đang áp dụng đối với sức khỏe bản thân là không đúng, không tốt nhưng thật khó thay đổi quá.
Năm 2020 sắp hết, dù gì thì gia đình nhỏ tụi mình cũng có những may mắn trong cuộc sống. Tiếp tục dành thời gian bên nhau để bù lại cho cuộc sống bên này vắng bóng người thân và bạn bè. Làm việc và đợi vài năm nửa coi mình có quyết định chọn hướng đi tương lai nào khác hay không. Nếu sau này có dọn đi đâu xa thì những kỷ niệm ngày nay tụi mình có tại Maryland vào
Mùa Thu 2020 cũng nhất định là 1 điều đáng quý khi nhìn lại.
Sugarloaf Mountain.
Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020
10 Năm Trôi Qua
Nhớ lại tháng 9 năm 2009, tui nghỉ công việc tạm thời lúc đó là Instrumentation Tech II, sau khi làm được hơn 5 tháng để chuẩn bị hồ sơ cho việc khai phá sản. Đến tháng 11 cùng năm thì hồ sơ khai phá sản của tui hoàn tất. Tui bắt đầu chuẩn bị bỏ lại Socorro, New Mexico ở phía sau cho một cuộc hành trình tràn đầy thách thức ở phía trước. Cảm giác lúc đó của tui buồn và sợ hải lắm. Với đôi bàn tay trắng, không công việc, không xe, nợ nầng cá nhân thì vẩn còn phải trã $60K-$70K. Tương lai thì mù mịt và niềm hy vọng rất mong manh. Tui rời New Mexico, quyết định cắt đứt hết liên lạc với bạn bè và thậm chí cho đến mãi ngày nay cũng chỉ liên lạc lại với 2-3 đứa thân.
10 năm đã trôi qua rồi sao? Tháng 12 năm 2009 đó tui cùng với Má và cháu gái về Việt Nam dự tiệc cưới của thằng cháu trai. Những hình ảnh kỷ niệm đó vẫn còn nhớ như in trong ký ức của tui. Đám cưới vui nhưng đôi lúc trong lòng tui thấy cô đơn và buồn. Cô đơn là vì tui không có bạn bè trong tiệc cưới và hình như người nhà cũng không ai để ý đến tui. Buồn là vì cảm giác người thân bên Vietnam không còn thân và quý như lần đầu tui về năm 1997 và năm 2002. Sự thay đổi này có lẻ vì xã hội và cuộc sống của người thân bên Vietnam không còn như trước kia. Nhưng sự thay đổi lớn nhất có lẻ là tại vì tui. Tui trở về dự tiệc cưới với cái tiếng là chơi bời, cờ bạc, không nghề nghiệp và dỉ nhiên không tiền bạc. Tui còn nhớ một câu Anh Tư nói chơi với tui là "Tèo giờ còn ăn bám Dì Đen".
Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020
Xuân Qua Hè Đến
Thấm thoát tui đã qua Maryland được 3.5 năm rồi. Tui không biết sẽ sinh sống ở tiểu bang này và miền đông bao nhiêu lâu nửa. Thỉnh thoảng tui buồn lắm, ví dụ như hôm nay nhìn bầu trời vào buổi chiều khi mặt trời vừa xuống cho tui một cảm giác nhơ nhớ những kỷ niệm, bạn bè, gia đình, và suy nghỉ đến kiếp con người.
Còn hơn 1 tuần nửa sẻ là đến sinh nhật 42 tuổi của tui. Tui vẩn không ngờ mình lại nhiều tuổi đến như vậy. Tóc lại bạc đi nhiều, sức khỏe rỏ ràng yếu hơn xưa khá nhiều. Không biết 5-7 năm nửa tui sẽ ra sao. Chắc có lẻ sẽ có thêm đứa con thứ nhì trong 1-2 năm nửa để gia đình tui thêm nhộn nhịp.
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2020
Một Niềm Vui Nho Nhỏ
Em cũng đã nghĩ làm 2 tháng nay vì tiệm nails phải đóng cửa. Tui thì được làm tại nhà và đây là một điều may mắn vì vẩn được lãnh lương để lo cho chi phí gia đình.





























































