Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Dự Định Cho Sau Này

Tui vốn là một người hay nghĩ về tương lai để chuẩn bị đâu đó cho tốt, nhất là về việc học hành, công việc.  Tuy nhiên, tui cũng là người có cái máu háo thắng và nhất là khi bị kích thích bởi bạn bè thì sẻ dể bị rơi vào thất bại, tui nói từ kinh nghiệm học được ở bản thân.

Học hành thì đã học xong, nghề nghiệp thì nay coi như đã ổn định, ngoài những cái nợ tui bị rơi vào mấy năm trước đến giờ đang trã và khi trã xong trong vòng 1 năm nửa thì tui có thể nghĩ đến việc có một gia đình tốt rồi.

Không ai hiểu bản tính và khả năng của chính mình bằng mình nên tui biết khả năng và bản tính của tui ra sao.  Khi lập gia đình, tui tinh là sẽ có khả năng để xây dựng một gia đình ấm no và hạnh phúc.  Tui thích cưới được một người vợ đẹp, nếu em có tí nhan sắc thì em không phải lo là tui thay lòng đổi dạ trong vấn đề hạnh phúc.  

Đối với Lụa, em có nhan sắc và trên hai năm quen nhau đến nay hai đứa đã xây dựng được rất nhiều cái tình, cái nghĩa, nào là yêu thương và lo lắng. Cũng chính vì tình và nghĩa nên mỗi khi giận hờn chán nản để không còn liên lạc nhau nhưng cũng chưa thể chấm dứt nhau được.  

Trãi qua nhiều trong cuộc sống tự lập từ năm 18 tuổi,  tui học được kinh nghiệm sống ở đời nhiều nhất về mọi mặt chính là từ những lần tui bị thất bại. Nào là thất bại trong chuyện tình cảm, tiền bạc, công danh, bạn bè và nhiều vấn đề khác.  Tui vẫn thấy nếu có chuẩn bị trước thì cợ hội bị thất bại sẽ được giảm đi rất nhiều và cũng vì thế, tui đã đặt ra nhiều dự định cho sau này khi tui và em đi đến hôn nhân.

Tui dự định là khi tui và em cưới nhau, đón được em qua Mỹ sống,  hai đứa sẽ có hạnh phúc và cuộc sống sẻ được tốt nếu tui và em sớm chuẩn bị hoặc nghĩ đến những vấn đề sau đây tại xã hội Mỹ khi em đặt chân đến.  Tui không biết khi nào mới lo và đón em được qua Mỹ nhưng theo thống kê thì từ khi làm giấy tờ cho đến ngày đậu phỏng vấn sẽ mất từ 8 tháng đến 1.5 năm. 

Hình dung đến ngày em đặt chân đến Mỹ thì những việc đầu tiêng tui sẽ làm cùng em là: 

-Về chơi với gia đình của tui:  Ngày em đáp xuống sân bay nơi tui ở, tui sẽ đón em về nhà và  ngây ngày hôm đó, tui sẽ ôm em vào lòng và nói cho em nghe những lời  lẻ mà có thể giúp em đón được cảm giác an lòng khi bở ngở đến xứ sở này và lần đầu sống với tui.  Tui sẽ khẳng định cho em biết là bên cạnh em ở bất cứ hoàng cảnh nào.   Sau 1-2 ngày thì tui sẽ cùng em về thăm gia đình 1 tuần, tui sẽ cho em ở gần mấy chị gái và mẹ của tui để mọi người hiểu nhau, tui nghĩ đến lúc này thì mẹ của tui cũng không còn khó khăn về chuyện tui lập gia đình nửa. Nếu có con dâu tốt, mẹ tui sẽ rất vui và sẽ không ngừng ngại mà kết thân với em ngây trong ngày đầu gặp mặt.  Ở chơi với gia đình, có lẽ tui sẽ tạo cơ hội cho mẹ thương em hơn bằng cách chở mẹ và em đi chợ hoa, mẹ tui rất thích đi nhìn mấy vườn hoa và cây kiển nên tui sẽ có những cách giúp mẹ có cảm giác vui và dể chịu khi có em bên cạnh.  Sau khi chơi 1 tuần với gia đình thì tui và em sẽ về lại nơi tui ở cho công việc.

-Dắt em đi chợ:  Hàng ngày khi đi làm về, tui sẽ chở em đi chợ, thứ nhất là cho em ngồi trên xe để em từ từ quen với đường xá và phần nào hiểu thêm luật lệ giao thông bên Mỹ như thế nào.  Đến chợ thì cho em được học hỏi giá cả của hàng hóa từ quần áo, đồ dùng trong gia đình, và đồ ăn.  Tập cho em khoảng 2-3 tuần như vậy thì em sẽ học hỏi được và khi đi chợ, em sẽ nấu ăn cho hai đứa và nấu cho tui đem đi làm để tiết kiệm tiền và còn được ăn ngon.

-Đi học nghề:  Sau 1 tháng ở Mỹ, tui sẽ bắt đầu nói chuyện để em đi học nghề như là nghề làm móng tay, sâm long mày, làm tóc vì những nghề này em đã học bên Việt Nam và biết làm nhưng qua Mỹ thì phải cần đi học lại để lấy bằng, thời gian học nghề cũng từ 3-6 tháng.  Mỗi ngày về nhà, tui sẽ dạy thêm tiếng Anh cho em, ngoài tiếng Anh ra, tui rất thích dạy cho em mỗi ngày 1 ít về những thứ khác ; ví dụ như về ngân hàng, tiền lời, quỷ tiết kiệm là sao.  Tui cũng sẽ dạy em thêm về vi tính.  Tui muốn sau này em sẽ đi học thêm ở trường cao đẳng community college một mùa 1-2 lớp gì đó nên chuẩn bị trước những cơ bản cho em trong lúc em chưa đi làm.

-Dạy lái xe:  Lái xe là một trong những thứ cần biết nhất ở Mỹ nên sau 1-2 tháng tui sẽ bắt đầu tập cho em lái xe.  Bắt đầu ở những công viên có bải đậu xe lớn chứ bắt đầu tập trên đường là chết chắc, em sẽ lũi vào người ta chứ không chơi.  Tập lái xe cho em chắc cũng phải cả tháng thì em có thể đi thi lấy bằng và có bằng rồi thì sẽ đở cho tui rất nhiều, em có thể chở tui đi làm buổi sáng rồi lái xe về đi học, chiều em có thể đến đón tui về.  

-Xây dựng hạnh phúc:  Việc này quang trọng nhất, từ ngày em đến Mỹ cho mỗi ngày sau này, tui sẽ muốn nhắc nhở cho em biết là cuộc sống ở Mỹ vật chất thì dể kiếm còn tình cảm thì khó giử.  Em cũng phải có trách nhiệm nhắc nhở tui vì có lẻ tui là người dể bị sa ngã hơn em nhưng tui được hơn em một điều là ngày nay tui đã là người chửng chạt vì kinh nghiệm trãi qua.  Em hảy hình dung và đặt ví dụ, sau này khi em qua đây đi làm em sẽ gặp nhiều người.  Đàn ông con trai bên này có thể tốt và xấu với em từ nhiều khía cạnh nhưng ở khía cạnh nào cũng vậy, nếu người đàn ông tốt mà em gặp ở ngoài, họ tốt với em thì dĩ nhiên em sẽ nể, sẻ mến, sẽ không có gì để ghét người ta rồi theo thời gian của cái tốt đó em sẽ dể bị sa ngã ngoài ý muốn. Đến khi một ngày nào đó em và tui gây gổ và giận nhau ở nhà thì người đầu tiêng em muốn tìm đến để chia sẽ nổi buồn chinh là người đàn ông tốt đó mà em biết bấy lâu.  Rồi hạnh phúc của mình cũng sẽ bị sa ngã từ giây phút đó, còn nếu em gặp người đàn ông xấu thì ngây từ lúc đầu, cơ hội hạnh phúc với chồng em sẽ dể bị phá vở không lường được.

-Chăm sóc sức khỏe:  Đã mấy năm nay tui rất muốn chăm sóc sức khỏe của mình, như là ăn uống tốt, ngủ nghĩ đủ và thường xuyên tập thể dục nhưng vị cuộc sống bề bộn và chán nản nên tui chưa thể thực hạnh được.  Sức khỏe tốt đem lại tinh thần tốt và khi tinh thần tốt thì cuộc sống của chúng ta được lành mạnh hơn.  Sau này khi em đến Mỹ, sau khi ổn định thì tui rất muốn cùng em mỗi ngày dành ra khaỏng 1 tiếng vào buổi chiều tối để đi tập thể dục.  Tui và em có thể chạy bộ hoặc đạp xe đạp ngoài công viên, có thể đi câu lạc bộ để bơi.  Tui vốn thích con gái có thân thình đẹp, chắc nên tui sẽ rất muốn khuyến khích em tập thể dục cho em khỏe, đẹp cho tui thương em nhiều hơn.  Ngoài ra, khi đi tập thể dục chung với nhau như vậy thì cái thời gian rảnh không làm gì sẽ không phát sinh những cái hư đốn.


Đây là những dự định tui muốn thành hiện thật khi em đến được Mỹ sau này nếu 2 đứa thành đôi.  Dự định cũng như là sự mong muốn, không phải mong muốn nào cũng thành được nhưng không phải tất cả mong muốn đều khó đạt.  Đến ngày nay trãi qua nhiều kinh nghiệm sống và học, tui vẫn tin rằng nếu đặt ra những dự định và chuẩn bị thì cơ họi đạt được sẽ có rất cao.  

Tui chúc cho mình, chúc cho em, chúc cho 2 đứa nếu có thành thì có thêm được thành quả của những dự định ở trên.




Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

Giận Và Hờn

Chuyện tình yêu nào cũng có giận có hờn thì Chuyện Tình Việt Nam cũng đâu ngoại lệ.  Vợ chồng sống với nhau nhiều năm đôi khi giận hờn có thể đem đến sự chia ly.  Nhưng nhiều khi cho dù là vợ chồng hoặc cho dù là tình yêu lứa đôi, xa hoặc gần nếu tình yêu còn tồn tại và cố gắng để khắc phục cái giận cái hờn thì có một ngày, niềm vui sẽ quay lại.  Trong văn phòng của ông boss tui có 1 hàng 4 chử mà ổng in ra dán trên tường, hàng chử đó là "It Will Be Ok".   Ông boss dán cái chử đó ngây trước mặt trong văn phòng để hàng ngày khi ổng nhìn thì được hàng chử ấy nhắc nhở  ổng 1 điều hoặc nhiều điều gì trong cuộc sống.  Có lẻ ổng đã trãi qua nhiều vấp ngã hoặc có lẻ chưa bao giờ ổng trãi qua những vấp ngã đớn đâu vì hàng ngày nhìn hàng chử ấy.  "It Will Be Ok" nếu để cho tui dịch sang tiếng Việt thì sẽ là "Rồi Mọi Chuyện Sẽ Qua".  Có thật  là  mọi chuyện rồi sẽ quay và lòng ta được vui và hạnh phúc trở lại hay không?  

Gần 900 ngày trôi qua, tui và em có rất nhiều niềm vui, kỷ niệm đẹp, sự chia sẽ để an ủi nhau trong những lúc gặp khó khăn.  Cũng trong thời gian này, tui và em cũng đối diện với bao lần giận hờn, bao lần không biết còn gì để phải nói cho nhau và lần gần đây nhất là không còn nói điện thoại với nhau nửa.  "It Will Be Ok" trong văn phòng của ông boss nhưng lại nằm trong tim của tui, hàng chử ấy có sức mạnh để có thể khiến tui từ chia tay mà quay lại sau nổi giận kinh hoàng hay sao?  Hoặc là trái tim của tui còn mạnh hơn cả hàng chử ấy?

Một lần nửa, tui và em đã quay lại, gạt bỏ cái giận hờn ở phía sau và nhìn về phía trước.  Tui ráng nhủ rằng, muốn xây dựng một tương lai tốt không chỉ phải cần đến sự cố gắng của hiện tại mà cần phải có thêm những bài học của quá khứ và kinh nghiệm trãi qua.  Tuy ta không quay lại được quá khứ nhưng ta có thể nhìn lại quá khứ để hiểu thêm cái đẹp cho tương lai.  


Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Quà Sinh Nhật Em Tặng Cho Tui

Thời gian trên 2 tuần vừa qua tui bị bệnh nhiều quá, cảm thấy sức khỏe càng ngày càng yếu đi. 
Hôm nay cuối tuần tui ở nhà và dọn dẹp tí việc rồi sau đó đem những món quà sinh nhật mà chính đôi bàn tay của em làm và gửi từ Việt Nam qua Mỹ tặng trong dịp sinh nhật 2 năm qua của tui.

Ngồi nhìn những món quà mà thấy thương em nhiều hơn, những món quà này tui sẽ cất giữ thật kỹ để làm những kỷ niệm của tui và của em trong khoảng thời gian từ lúc mới biết cho đến ngày nay và luôn cho sau này.  Mai này, nếu duyên số được sống bên nhau và xây dựng một mái ấm gia đình thì tui sẽ đem những món quà này ra cho em được nhìn lại những kỷ niệm mà chính em làm ra từ khi em mới bắt đầu yêu tui.  Có  lẻ những món vật như thế này được tui gìn giữ và trân trọng sẽ có khả năng đóng góp thêm vào cho sự hạnh phúc của hai đứa sau này.

Tháng 3 năm 2010, tui quay lại Mỹ và tháng 6 năm đó là sinh nhật 32 tuổi của tui.  Vì ở xa, em không làm được bánh sinh nhật hoặc gói tặng tui một món quà rồi cùng tui mở món quà đó nhưng em đã chuẩn bị cho tui một món quà có giá trị và có ý nghĩa hơn nhiều.  Suốt mấy tuần liền, ở chổ làm em dành ra mỗi ngày 1 ít thời gian và mỗi tối sau khi đi làm về, em ngồi thui thủi một mình với đôi bàn tay khéo léo để sếp những tờ giấy nhỏ kia thành những ngôi sao thật đẹp với nhiều màu sắc óng ánh như những ngôi sao thật lấp lánh trên trời mà tui thường thấy.  Hôm nay đem hộp ngôi sao em gửi qua tặng sinh nhật 32 tuổi cho tui, đếm đi đếm lại mấy lần và cảm thấy thương em nhiều như con số 1399 ngôi sao mà em sếp cho tui ngày ấy.  Nếu đúng như người ta hay nói khi ai sếp tặng mình những ngôi sao bằng giấy, mình đem ra đếm và cầu xin một nguyện vọng thì nguyện vọng đó sẽ trở thành hiện thật thì tui xin cầu cho tui và em mãi mãi thương nhau và được vui vẻ sống bên nhau trọn đời.

1399 Ngôi Sao Em Sếp Tặng Sinh Nhật 32 Tuổi Của Tui
Tháng 6 năm 2011, vào dịp sinh nhật 33 tuổi của tui.  Cũng như món quà 1399 ngôi sao trong dịp sinh nhật 32 tuổi của 1 năm trước đó.  Em lại thêm 1 lần nửa dùng chính đôi bàn tay của mình để làm ra một món quà gửi từ xa đến tặng cho tui.  Món quà sinh nhật 33 tuổi này, em không sếp những ngôi sao như trước kia mà em vẻ ra 2 bức tranh, một bức tranh là kỷ niệm của tui và em đạp xe ở Đà Lạt lúc hai đứa mới quen nhau. Bức tranh thứ nhì là một mơ ước cả đời của tui, một ngôi nhà lá giữa cánh đồng với ao nước, một cuộc sống giản dị mà tui luôn mong muốn có được sau này khi tui quay lại quê hương để sống, nơi tui có một mái ấm gia đình, với một mãnh đất làng quê với một cuộc sống bình dân, không bon chen, không chạy đua và nhộn nhịp như chốn đô thành.  Bức trành này có ý nghĩa đối với tui lắm, nó sẽ giúp tui ghi nhớ nó chính là mơ ước của tui cho sau này. Nó cũng sẽ giúp tui nhớ về em nhiều hơn, giúp tui tiếp tục là một người yêu thích kỷ niệm như tui của trước đây.  Sau này nếu duyên số tui và em được sống với nhau, tui sẽ treo bức tranh này trong một cái khuôn thật đẹp trong nhà để mãi nhớ đó là một mơ ước của tui mà em đã giúp vẻ ra thành hình cho tui thấy. Cho dù mơ ước đó sau này có trở thành được hiện thật hay không thì bức tranh cũng phần nào giúp tui không quên đi một ước mơ mà tui đã từng tạo ra trong đầu liên tiếp trên 20 năm từ khi tui xa quê hương để đi định cư tại nước Mỹ này.
Bức Tranh Em Vẻ Tặng Sinh Nhật 33 Tuổi Của Tui
Ngoài ra, em cũng gửi tặng tui những món quà lưu niệm nhỏ, tui sẽ tiếp tục giữ những món quà này để sau này chính tay tui đem ra để cùng em ngồi nhìn lại những kỹ niệm của ngày tháng ấy.  Biết đâu được, 5 năm sau, 10 năm sau, hoặc 50 năm sau những món quà này trở thành những vật vô giá để thêm một lần nửa đem lại một tình yêu cho cả 2 đứa như hồi còn trẻ của ngày nay.
Những Món Quà Sinh Nhật Em Tặng Cho Tui Để Lưu Niệm 

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Chúc Tết Nhâm Thìn 2012

Good morning and  happy Lunar New Year!  Sáng mùng 1 Tết trong lòng thấy vui vẻ, tinh thần thoải mái, đó là một dấu hiệu tốt cho năm mới đến với tui.

Tuy sáng nay mùng 1 Tết bên Mỹ rơi vào ngày thứ hai nên tui đi làm, nhưng trong lòng rất thích, phấn khởi, và vui vẻ.  2 ngày qua tui ăn ngủ rất nhiều, mặt mũi sáng suốt giúp cho ngày đầu năm có niềm tin tài lộc phước sẽ cùng nhau đến với tui.

Hôm qua lúc giao thừa bên Việt Nam, tui gọi điện thoại về chúc Tết cho chị gái, anh rể và mấy cháu, tui gọi luôn má, 2 chị gái bên Mỹ để cùng nhau nói điện thoại dù 5 người đang ở 5 nơi khác nhau, cả nhà  rất vui, đùa giởn với những lời thân mật và tình thương tràn trề.  Tui cũng gọi cho Lụa và để Lụa nghe trong điện thoại cùng với gia đình tui nhưng không ai biết có Lụa, khiến cho mùi vị đầu năm thêm nhộn nhịp trong lòng.

Năm mới 2012 này, tui trong lòng có nhiều niềm tin là gặt hái được những điều tốt đẹp, vui vẻ, và thành công.  Điều thứ nhất là vào tháng 4, theo dự định thì tui sẽ về Việt Nam và cùng gia đình xuống gặp gia đình Lụa để xin đính hôn ước và tui sẽ bắt đầu làm giấy tờ cho Lụa sớm ngày qua Mỹ đoàn tụ với tui.  Dự định của tui lễ đính hôn cũng là lúc bắt đầu làm giấy tờ vì cách này vừa đúng với phong tục cưới hỏi của Việt Nam mà vừa đúng với thời điểm để hai đứa đăng ký hợp pháp với luật lệ.  Nếu làm giấy tờ tốt đẹp thì 6-8 tháng sau, tất là cuối năm 2012, Lụa sẽ có giấy tờ đi Mỹ thì lúc đó tui sẽ về Việt Nam đám cưới và sau đó hai đứa cùng nhau bay qua Mỹ trong một chuyến bay.

Hai năm trước, khi lần đầu đón Tết tại Việt Nam sau gần 20 năm, thì cũng cái thời gian này tui và Lụa biết nhau.  Nhớ ngày ấy, sau khi Tết tui và Lụa có dạo chơi ở Saigon, địa điểm và thời gian đó đem lại may mắn cho hai đứa thương nhau mãi đến ngày nay.  Đây là đoạn video ngày ấy mà Lụa quay cho tui trên mãnh đất Sài thành của quê hương, nơi mà đem lại tình yêu, tình nghĩa, và kỷ niệm cho 2 đứa.


Anh xin chúc em năm mới được an khang thịnh vượng, vui tươi trẻ đẹp, sức khỏe dồi dào, tài lộc tấn phát, và đặc biệt là ngoan hiền và sớm ngày đoàn tụ với anh và hạnh phúc


Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Em Là Tri Kỷ Của Tui

Bắt đầu một năm mới, cũng là thời gian đúng một năm kể từ khi tui đặt chân lên vùng Vịnh của Bắc Cali này cho công việc và cuộc sống mới.  Một năm qua, tui ít thích đi đâu chơi cho dù thời gian rãnh có khá nhiều, ngoài sáng 8 giờ đi làm đến chiều 5 giờ về thì không làm gì khác, 2 ngày cuối tuần lại được nghĩ.  Không đi chơi nhiều thì có nghĩa bạn bè cũng ít, nói chung chung, một năm qua sống tại vùng Vịnh này những người Việt Nam tui biết chỉ đếm đủ trên đầu ngón tay mà thôi.  
Tui không cảm thấy buồn khi không đi chơi hoặc ít bạn, có lẻ những gì tui đã trãi qua trong quá khứ khiến tui không còn sở thích kết bạn kết bè vui chơi nửa, đôi khi tui còn nghĩ mình là một người vô cảm, không cảm giác buồn, không cảm giác chán, không cảm giác cô đơn, cũng không cảm giác thiếu thốn.  Từ khi tui học xong lớp 12 thì đã có một cuộc sống xa gia đình, đúng vào cái tuổi thanh thiếu niên hồi đó đã tạo cho tui một cuộc sống tự lập, tự do và cũng vì thế, hơn 10 năm trời tui vui chơi với bạn với bè, ăn nhạu, vũ trường, party, trai gái và hầu như tất cả thú vui gì của tuổi trẻ ở xã hội Mỹ này thì tui đã trãi qua, chơi, nhàm, chán, rồi bây giờ cứ như là một người vô cảm, bất cần.

Tuy là vậy, tui vẫn mong muốn mình có được một vài người tri kỷ, trai hay gái, già hay trẻ gì tui cũng mến.  Muốn ai là tri kỷ của mình hoặc mong muốn mình là người tri kỷ của họ không phải là một việc dể, phải cần có thời gian, phải cần có sở thích, niềm vui, nổi buồn, tâm trạng, và sau cùng là hiểu nhau, thông cảm cho nhau, coi nhau là những người quan trọng.

Nhìn tới, nhìn luôi, nhìn xuôi, nhìn ngược rồi nhìn vào cái thời gian phiá sau, phía trước tui tự hỏi.  Hiện giờ ai là người tri kỷ của tui?  Không ai khác ngoài em ra, chính em là người tri kỷ ấy, suốt khoảng t hời gian 2 năm trôi qua, chỉ có em mới hiểu rỏ về tui, về cuộc sống của tui, về sở thích và ao ước và tui cũng vậy, tự cho mình là tri kỷ của em vì tui cũn hiểu em như là em hiểu tui.  Đó là đôi bạn tri  kỷ.

Mỗi buổi sáng khi tui chưa thức dạy hoặc đã dạy nhưng đang còn nướng trên giường thì điện thoại của tui reo lên, màng hình hiện lên hàng chử tui cài vào điện thoại "Ba Xa Thui"  chắc em không biết tui lưu tên em trong điện thoại của tui là Bà Xã Thúi nên mỗi buổi sáng em gọi điện kêu tui dạy đi làm hoặc khi nào tui gọi cho em thì cũng nhìn thấy cái tên dể thương tri kỷ ấy.

Trên đường lái xe đi làm, trong chổ làm, chiều lái xe về, rồi tối khi đi ngủ, tui và em cũng hỏi nhau, tâm sự, nhắc nhở và chia sẽ những chuyện vui, buồn, những khoảng thời gian có tâm trạng trong lòng, có nổi lo, dự định trong cuộc sống và cũng chính từ đó, em là tri kỷ của tui.  Em đã thay thế một trăm đứa bạn mà tui đã bỏ lại sau lưng ngày xưa, em đang góp vào mối tình gia đình mà tui đang sống xa cách, em đang làm sống lại cái tình yêu mà tui tưởng đã không còn trong trái tim của mình từ lâu, và em đang là cái tương lai mà tui đang hướng đến, em là một tri kỷ của tui.

Năm mới, tui hy vọng tui và em tiếp tục thương nhau, yêu nhau, và là tri kỷ của nhau.  Năm mới, vì bạn tri kỷ, tui sẽ cố gắng hơn, vui hơn, sống lành mạnh hơn để giúp tui vui, giúp tui vui khi nhìn thấy người bạn tri kỷ của tui được vui khi bạn ấy thấy tui vui, 2 ta cùng vui để mãi mãi là bạn tri kỷ rồi tri âm sau này.





Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Em Là Cô Gái Miền Tây

Không biết rỏ từ đâu hoặc vào khoảng thời gian nào tui lại trở nên thích cô gái miền tây đến từ vùng phù sa của Đồng Bằng Sông Cửu Long, Việt Nam.

Theo tui thấy cũng như theo nhiều người Việt Nam nhận xét, những cô gái miền tây rất dể thương về nhiều mặt.  Họ dể chịu, chất phát, mộc mạc làm cho mọi người dể muốn gần gủi.  Giọng nói của người miền tây trong sáng như tâm hồn của họ.  Nếu nói là những cô gái miền tây không có chiều sâu tâm hồn cũng có phần nào đúng, bởi nếu họ cũng sâu lắng thì lấy đâu ra cái nét hồn nhiên trong sáng kia của họ chứ.

Đó là cái đặc tính được thiên nhiên ưu đãi cho những con người sống trên vùng đất phù sa màu mỡ.  Chinh phục một cô gái miền tây không khó. Họ dễ tin, không tính toán quá xa xôi ... Cũng vì thế giữ được một cô gái miền tây trong vòng tay của mình lại đâm ra khó .. vì ai họ cũng tin cả.  Ta có thể thấy số phụ nữ miền tây thôi chồng, tái hôn rất nhiều là vì các ông chồng không có đủ bản lĩnh để giữ họ.
Tâm hồn của họ gần như là người Mỹ.  Khi mà bạn không còn là niềm tin của họ nữa thì họ cũng chẳng lưu luyến bạn làm gì.  Nói như thế không có nghĩa là nói họ không chung thủy hay hời hợt trong tình cảm.  

Tình yêu của họ luôn có giá trị của bạn kèm theo. Họ là những bông hoa giữa trời, giữa đời ... Nở rộ một thời xuân sắc và rất nhiều nỗi buồn khi đã tàn hương.... Không nhiều người rất biết lo cho cái tuổi về chiều của mình.  Họ sống tưng bừng một thời và chấp nhận những hẩm hiu trong buổi chiều cuộc đời.  Đó là tình trạng đang có nhiều ở các bậc tiền bối của các cô gái miền tây.  Họ là những người rất đáng thương.

Muốn kết hôn với một cô gái miền tây không có khó. Đó là một bông hoa, một con bướm tung tăng bên bạn.  Sống rất nhiệt tình với bạn. Sự đòi hỏi của họ cũng không cao.  Vấn đề là bạn cũng đừng quá tệ.  Về phong tục tất nhiên là dễ dàng hơn mọi vùng miền khác.  Thương nhau một bữa đơn giản cũng thành vợ thành chồng.  
Có nên lấy một cô gái miền tây làm vợ không?
Nên chứ, nếu bạn có một cuộc sống tương đối.  Bạn ít khi phải đau đầu về họ và đó là một trong những bí quyết sống thọ.  Nhưng đừng nghĩ tất cả họ là như thế nhé.  Guốc dép sẽ bay vèo vèo khi mà bạn nhìn không kỹ và nghĩ cô gái miền tây nào cũng thế.

Riêng bản thân tui, nay lại có được một người yêu miền tây, vừa đẹp lại dễ chịu và thấy rất thương, có cái là dễ ghen dễ sầu :-)



Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Tên Em Trên Cát Trắng

Trên tuyến đường 800 km từ San Francisco về Los Angeles nhân dịp lễ Thanksgiving 2011.  Tui dừng chân lại những bờ biển để nghĩ ngơi.  Nhìn cát trắng, sống biển và gió, tui lại nghĩ đến em, tui thì thầm nói, một ngày mai, tui sẽ dắt em đến những bờ biển này để nhìn thấy tên đã được nằm trên cát.